Nụ hôn - cô gái điếm.
Nụ hôn - cô gái điếm.
Anh chị lên phòng 302 – cô lế tân lễ phép nói và đưa cho Bình chùm chìa khóa – anh chị có gì thì gọi cho bọn em... chúc anh chị buổi tối vui...
Bình quay ra kéo tay cô gái bước nhanh lên phòng, hoay hoay một lúc Y mới tìm ra phòng 302 của mình hóa ra nó năm cuối dãy hành lang dài hút của nhà nghỉ này. khi căn phòng bật mở, xộc vào bình là thứ mùi đặt trưng khó thể quên của những căn nhà nghỉ kiểu như thế này....theo thói quen bình bất hết tất cả các công tác điện căn phòng nhỏ sáng bừng lên.Bình quay lại hỏi cô gái -câu hỏi như không hợp lắm với hoàn cảnh lúc này:
- Em tên gì??? tên thường gọi ở nhà đấy...
cô gái ngước mắt nhìn bình cười nhẹ:
- Tên em á....tên giao dịch là Vi....
Bình bật cười trước câu trả lời ấy, cô gái tiếp:
- Và đủ tuổi để anh không vi phạm luật với trẻ vị thành niên...
Câu nói giáo hoảng vẻ như không hợp với khuôn mặt ngây thơ rất ưa nhìn của cô...phải công nhận Vi là một người con gái đẹp, khác với những cô bạn "đồng nghiệp" của cô, Vi trang điểm rất nhẹ một chút phấn hồng trên làn da trắng muốt của tuổi hai mươi của cô...nhìn cách cô ăn mặc cũng biết cô là một người có khứu thẩm mỹ, rất dạn dị và đẹp một chiếc áo phông trắng tôn bộ ngực thiếu nữ đang căng đầy sức xuân...và trong căn phòng nhỏ mùi da thịt con gái làm Bình nôn nao lạ thường và không thể đợi được nữa khi Vi đang ngồi ở đuôi giường tháo đôi bót.... bình ôm vai cô vật ngửa ra giường...Vi cầm tay bình nói nhỏ giọng nói rất dễ nghe...
- Anh chờ em tắm chút đã nhé – và lấy tay dí vào trán Bình – chưa gì đã như hổ vồ mồi ấy...
Khi cô gái đang trong toalet bình nằm ườn trên giường, khe khẻ huýt sáo " trưa có hôm nào đẹp như hôm nay" bỗng Bình giật thót người khi nhìn thấy trên bức tường giữa nhà treo bức tranh khảm trai thủ công mỹ nghệ "xuân, hạ, thu, đông" dòng ký ức lại hiện về khi bình nhìn thấy bức tranh ...do chính bàn tay bình làm ra khi đang tập trung cai nghiện ở trong trại ngày nào....
*
* *
Bình sinh ra trong một gia đình có điều kiện và gia giáo nên Bình được nuôi dạy học hành cẩn thận cộng với bản tính thông minh và tính tự lập cao nên sau khi ra trường Bình được nhận vào công tác tại một vị trí ở một Bộ mà nhiều người mơ ước....ở Bình hầu như hội tụ mọi thế mạnh mà một thằng đàn ông cần có...điều kiên gia đình, công việc ổn định đặt biệt là đẹp trai và nhiều tài lẻ...cuộc sống con đường phía trước trải đầy hoa hồng...nhưng "người ơi thế gian mấy ai đã học chữ ngờ" trong một lần sinh nhật bạn Bình bập phải "nó" làn khói trắng tang tóc đó đã trói cuộc đời tươi đẹp của bình...nhấn chìm xuống đáy sâu của sự nhục nhã, đắng cay...
Hôm ấy, cách đây hơn 2 năm Bình và nhóm bạn bị bắt vì tội sử sụng ma túy trong nhà nghỉ..sau khi test dương tính với ma túy Bình được tống lên xe cole đưa thẳng vào trung tâm GDLĐ-XH. đang là một công tử quen được người khác phục vụ bình rơi vào trang thái, môi trường khác biệt...những ngày đầu Bình chỉ nghĩ đến trốn trại và tìm đủ mọi cách và rắp tâm chốn...sau khi được các đàn anh đi trước chỉ đường, Bình về nuốt gần một lạng thuốc lào, thế là toàn thân đỏ rộp lên như phát ban nên nửa đêm được đưa lên y xá....rồi nhân lúc mọi người thiếu cảnh giác nhất lúc ấy là khoảng 1h đêm bình lẻn trèo qua tường trốn....trong đêm tối ấy bình cứ nhằm hướng đông – hướng mà y nghĩ có thể về nhà nhanh nhất lao đi...nhưng đi...đi mãi đến gần sáng mà Bình không thể thoát ra được nên bị bảo vệ xích lại...Bình bị treo cánh tiên ăn 3 tập cộng 15 ngày đi nghĩ mát tại hilton...
Vào trại được hơn tháng thì cô người yêu tới thăm, nước mắt ngắn nước mắt dài và nói lời chia tay để về - theo lời cô ấy – bố mẹ bắt lấy chồng...thế là hết...
Rồi thời gian cũng trôi qua mọi thứ tưởng chừng như không thể vượt qua được thì cũng xong. ở trong ấy bình được học thế nào là tác hại của ma túy, cách lao động và quí trọng thành quả của lao động...y được phân về đội thủ công mỹ nghệ làm những bức tranh mà một trong số đó là bức tranh treo ở phòng này...
Đang suy nghĩ miên man bỗng cánh của phòng tắm bật mở cô gái hình như chỉ khoác hờ chiếc khăn tắm, tóc vấn cao lộ ra khoảng gáy trắng ngần hấn dẫn vô cùng. cô gái rà vào lòng bình nũng nịu:
- tắt bớt đèn đi anh sáng quá...bình với tay lên công tác trên tường như vô thức...
Phải nói mùi da thịt cô gái đã chiếm hết tâm trí Bình...y trường lên trên người cô gái hôn nhẹ lên má cô gái...không biết mọi người ra sao chứ nụ hôn là cái Bình đặc biệt coi trọng và Bình từng phát biểu chỉ hôn khi yêu thật sự thôi...và tính đến giờ khi đã lên giường với hàng trăm cô Bình mới chính thức hôn – mà mọi người thường gọi là hôn theo kiểu Pháp – với 2 người một là mốt tình đầu ngày học đại học và hai là với cô người yêu đã đến chào y khi ở trong trại để về lấy chồng...
Rồi rất nhanh chóng bình vục mặt vào bộ ngực căng tròn thanh tân của cô gái nhìn hai đầu vú của cô gái y lại nhớ đến những ngày trong trại. đêm mấy thằng "thèm rau" chém với nhau về chuyện trai gái...Bình chợt nhớ có thằng nói "con gái đứa nào mà hai núm vú chĩa ra hai bên là chúa bắt nặt chồng"...khi bình vòng tay qua người cô gái tháo chiếc khăn tắm ra....bất giác tay Bình như chạm vào vết bỏng rốp, ươn ướt ở bên hông cô gái.giật mình bình quay sang nhìn dưới anh đèn mờ của căn phòng nhưng bình vẫn nhận ra bên eo hông cô gái có một viết rộp mầu nâu tròn bằng lòng nhìn như bị bỏng...một luồng điền chạy dọc sống lưng bình bất giác thốt lên:
- Zô na em bị lên Zô na hả....
Hỏi để hỏi thôi chứ Zô na với Bình thì y còn lạ gì, ở trong trại 100 thằng thì 90 thằng phải sống chung với H. những kiến thức về HIV cách phòng chống và sống chung với nó tuần nào mà Bình chả học...tuy chơi bời nhưng Bình mới chỉ hút thôi chứ chưa chích nên trong mấy lần thử ở trong trung tâm bình đều nhận kết quả âm tính...và những vết Zô na thì quá bình thường rồi nhưng những lần đó là trong trung tâm với những thằng bạn nghiện còn với trường hợp này thú thật Bình cũng bị bất ngờ...cô gái bỗng bật khóc:
- Vâng em bị rồi anh ạ....
Và nằm im chờ đời – như những trường hợp khác – những ông chồng chốn vợ đi ăn phở hay những cậu con trai mới lớn nghe nói đến hiv – sida là vơ vội quần áo chuồn, chứ đố anh nào còn hứng thú tiếp tục,,,
------------------------------------------------------------------
Bình không ngờ số mình hôm nay lại đen như thế này....hôm nay là ngày thứ 3 Bình được ra trại...nhận dược tin mấy thằng bạn nối khố khi xưa rủ Bình đi chơi....sau khi tăng một rượu đã phê phê mấy thằng kéo Bình đi hát karaoke sau khi đã yên vị đến mục chọn đào (bạn hát với mình) bọn chúng bảo bình chọn trước trước. hơn chục cô gái phấn son lòe loẹt, ăn mặc hở hết sức, đứng đủ mọi tư thế khưu khích làm Bình hoa cả mắt không bù cho những ngày ở trong trại thiếu bóng đàn bà – ai mà đã từng qua thì biết – cuộc đời thật là "nhạt"...thỉnh thoảng gặp mấy cô y tá trong trại đi phát thuốc là cả thằng hơi ốm cũng đi mà thằng không ốm cũng đi tuốt côt là để được nhìn thấy hơi phụ nữ để biết mình vẫn tồn tại trên thế gian này...
Và lúc ấy không biết sao Bình lại chọn Vi có phải là cô đứng gần Bình nhất và trong khi mọi cô gái khác cố tình phô những mặt mạnh của mình như bộ ngực hay cặp đùi thon dài thì Vi lại khép nép thu mình lại...nhưng cái quan trọng nhất là Bình chọn Vi là Bình thấy cô có đôi mắt rất giống với đôi mắt của cô người yêu trước của mình...
Và bây giờ Bình rơi vào cảnh thật khó, bao nhiêu dồn nén tích tụ bấy nay tưởng được giải tỏa nào ngờ...cô gái nằm trên giường thút thít khóc tấm khăn tắm phủ hờ hững lên người không che hết được cặp giò thon dài, Bình cảm thấy như có luồng điện nóng ran chạy khắp người...quá ngột ngạt bình cới chiếc áo thun trên người vất lên đầu giường....trên bộ ngực trần chắc rắn mà Bình tập tạ hàng ngày khi ở trong trại ra là hình săm đôi rồng chạy dài từ hai vai xuống giữa ngực bức xăm "Nhị long châu nguyêt" mà bình rất tâm đắc và phải mất hơn một tháng ở trong trại mới xăm xong...
Nhìn thấy Bình cởi áo và thấy hình xăm trên ngực Vi co rúm người lại ở góc giường – trong cuộc đời tủi nhục của cô đã bao lần dính phải những tay giang hồ sau khi vùi hoa giập liễu chán chê xong tiền đã không được mà có thứ gì trên người cũng bị bọn chúng lấy hết...Vi rụt rè trong dòng nước mắt:
- Hay là em gọi đổi đào khác nhé anh.
Bình lắc đầu:
- Không cần
Nhìn cô gái chắc chỉ bằng tuổi em gái Bình không biết vì sao Bình lại có thứ tình cảm rất lạ đối với cô gái ấy hay cùng là cùng trong một hoàn cảnh đáng thương như nhau...
Bình nhẹ nhành tiến đến bên giường nằm xuống vòng tay chống qua người cô gái nhẹ nhàng kéo lại tấm khăn tắm cho cô và gập bàn tay trắng xanh nhỏ bé của Vi trong tay mình
- em biết mình bị lâu chưa và sao lại phải đi làm nghề này
Như dụng vào nỗi đau cô gái khóc nức nở, em biết cách đây 2 năm từ khi sinh cháu và khi cháu được hơn một tuổi thì chồng em mất – anh ấy hiền lành và thương yêu mẹ con em lắm – nhưng khi nông nhàn theo đám bạn ở quê đi đào vàng mong cải thiện cuộc đời, có ngờ đâu anh ấy mắc nghiện và mang bệnh vào người...ở quê mọi người kỳ thị, xa lánh mẹ con em con bé đến xin đi học mẫu giáo thậm chí cũng không cho...hết tuần cúng cơm cho anh ấy em gạt nước mắt bế con lên thành phố kiếm việc...nhưng việc gì cho em khi không có bằng cấp gì trong tay, rồi em gặp mấy đứa cùng làm làm nghề này...rồi em cũng nhắm mắt đưa chân...khổ nhục lắm anh ạ...
------------------------------------------------------
...những lời thổn thức đẫm nước mắt của cô gái làm bao ham muốn trong người Bình lụi tắt chỉ còn lại một cái gì đó mơ hồ mà tạm thời Bình chưa cắt nghĩa được...Bình lại nhớ về những thằng bạn nghiện của Y ở trong trại, bao thằng đã ra đi và bàn tay Bình đã vuốt mắt cho biết bao người. ai cũng như ai... trước lúc ra đi họ biết, họ sẽ không nhắm được mắt vì họ còn kéo theo bao người phụ nữ vô tội, những người yêu, người vợ những nạn nhân hệ lụy của ả phù dung kinh khủng kia. và biết đâu cô gái đang ở bên Bình lúc này cũng là một trong số những nạn nhận đó và còn nhiều mảnh đời éo le, đẫm nước mắt ngoài xã hội đang phải ngày đêm chống trọi lại với căn bệnh, với những kỳ thị của người đời...
Cô gái càng khóc to hơn , khóc như chưa bao giờ đc khóc , kể từ ngày chồng cô ra đi chưa có người đàn ông nào lắng nghe cô khóc . Cô úp mặt xuống gối , nấc lên từng hồi . Bình thấy lòng mình trùng xuống. Số phận thật nghiệt ngã . Bình nghĩ đến mình , cái vòng luẩn quẩn của 2 chữ MT không biết rồi sẽ đẩy Bình đi đến đâu ?Vừa mới đấy mà tiền tài , công danh , sự nghiệp , tình yêu đã tan thành mây khói….
Xung quanh như nhòe đi lúc nào ko hay …Bất giác Bình nói bằng cái giọng hơi ngạt mũi
- “Ước gì thời gian có thể ngược trở lại em nhỉ …”
Cô gái ngước nhìn Bình bằng đôi mắt to đen đẫm nước ... những tiếng nức nở như khựng lại bởi lần đầu tiên cô thấy những giọt nước mắt trên gò má một người đàn ông xa lạ . cô bật dậy nắm lấy tay anh
- Em …em xin lỗi đã làm anh mất vui.. .
Trong ánh sáng mờ ảo anh quay đi cố giấu những giọt nước mắt hiếm hoi . Rồi anh hỏi:
- “ Em đã uống thuốc điều trị hiv chưa ?” .
- “ Làm gì có thuốc đó hả anh , hiv là chỉ còn con đg chết , mà ko biết rồi đây con em sẽ ra sao ?”, cô lại nghẹn lại cố ngăn dòng cảm xúc trực trào ra .
- “Không phải thế em ạ , Anh sẽ giới thiệu em với chương trình điều trị hiv miễn phí , em có thể sống chung với hiv để nuôi con trưởng thành , bạn anh rất nhiều người vẫn sống tốt nhờ thuốc ấy ” .
Cô gái như bừng tỉnh cơn ác mộng , mắt cô sáng lên : “ Thật hả anh , thật hả anh “? Và ôm chầm lấy anh , cô lại khóc “ Cảm ơn anh , cảm ơn anh nhiều lắm “.
Bất giác Bình thấy làn da cô mềm mại , bầu ngực căng tràn đầy sức sống, thấy cô gần gũi và đáng yêu biết bao . Hai tay xoa nhẹ lên lưng cô, vén làn tóc rối anh hôn lên bờ vai trắng ngần …..
Cô gái như bừng tỉnh cơn ác mộng , mắt cô sáng lên : “ Thật hả anh , thật hả anh “? Và ôm chầm lấy anh , cô lại khóc “ Cảm ơn anh , cảm ơn anh nhiều lắm “.
Bất giác Bình thấy làn da cô mềm mại , bầu ngực căng tràn đầy sức sống, thấy cô gần gũi và đáng yêu biết bao . Hai tay xoa nhẹ lên lưng cô, vén làn tóc rối anh hôn lên bờ vai trắng ngần …..
Mùi thịt da bỗng chốc lấp đầy hết những khoảng trống trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng nhỏ bé . Đôi môi ấm áp nhẹ nhàng hôn lên gáy , lên cổ trong tiếng thở nhè nhẹ của cô gái … Cô nhắm mắt lại , những giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống môi anh , hơi thở cô mạnh hơn , nhanh hơn trong niềm vui , niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mờ ảo .
Bất chợt anh nắm lấy vai đẩy nhẹ cô ra , nhìn vào đôi bờ mi chưa kịp khô những giọt nước mắt , anh nói : “ Đêm nay em ở lại với anh nhé ?“ . Cô khẽ gật đầu rồi cứ thế nhìn anh . Bây giờ cô mới để ý đến gương mặt anh. Khuôn mặt vuông rất đàn ông , mũi cao , lông mày rậm , bờ môi rất gợi cảm. Chớp đôi hàng mi cô nở nụ cười trong ánh mắt anh say mê nhìn những đg cong , đg vòng đang phập phồng theo nhịp thở . Kéo cô sát vào lòng , anh nói “ cô ấy cũng đẹp như em “ “ cô ấy đã bỏ anh khi anh cần cô ấy nhất “ . Nhắm mắt lại anh cố nén đớn đau bằng tiếng thở dài rồi anh hôn nhẹ lên trán cô . Nụ hôn của sự cảm thông chia xẻ . Rồi anh hôn đôi bờ mi dài cong vút , cô nhắm mắt thở nhẹ. Những ngón tay anh bắt đầu chạy dọc theo những đg vòng nối tiếp đg cong , bất giác anh ghì chặt lấy cô và nụ hôn tưởng như dài bất tận….
Hết.
http://songchunghiv.com/forum/showthread.php?tid=26
ui, vay la lay hiv ah?